—(••÷[ (Class 9/4 ]÷••)—

Welcome everybody~~!..Please come to class 9-4's house
 
IndexĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 (tin tức) Người đàn bà mang trái tim quỷ dữ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
kenshin_lh96
Moderators
Moderators


Tổng số bài gửi : 205
Won : 3690
Độ famous : 0
Join date : 20/09/2010
Age : 20
Đến từ : - FC Barcelona -

Bài gửiTiêu đề: (tin tức) Người đàn bà mang trái tim quỷ dữ   Fri Oct 22, 2010 11:59 am

7 năm trôi qua, Dung vẫn không hiểu vì sao mình lại đang tâm thả đứa con ruột mới 2 tuổi xuống sông....

Có thể thời gian qua đi, nếu nỗ lực cải tạo tốt, phạm nhân này sẽ nhận được sự khoan hồng của Nhà nước. Nhưng tòa án lương tâm sẽ xử Dung cho đến hết cuộc đời…

Giết con để trả thù chồng

Phạm nhân Vũ Thị Dung

Cuộc đời của Dung là một chuỗi dài những ngày tháng buồn. Lúc bạn bè còn tung tăng cắp sách tới trường thì Vũ Thị Dung, quê Nghĩa Hưng, Nam Định, đã vội vã lấy chồng. 16 tuổi trở thành vợ và phải sống cuộc sống của một người trưởng thành. Như một lẽ tự nhiên những đứa con cứ lần lượt ra đời trong khó khăn chồng chất. Đôi vợ chồng trẻ phải gồng mình lên để nuôi 4 đứa con thơ dại. Sự khó khăn này nhiều khi khiến vợ chồng Dung rơi vào bế tắc.

Nhờ có người quen giới thiệu, vợ chồng Dung khăn gói quả mướp, mang theo cả con trai út ra Quảng Ninh bốc sắt vụn thuê cho anh Nguyễn Đức Toàn. Và cũng chính tại nơi đây, mâu thuẫn vợ chồng Dung bắt đầu nảy sinh. Chồng nghi ngờ Dung có quan hệ bất chính với ông chủ xưởng sắt vụn. Dù chỉ là nghi ngờ, song chồng Dung đã chửi bới và đánh đập Dung rất nhiều lần. Sau đó còn mời cả hai bên gia đình gặp nhau, giải quyết chuyện vợ chồng. Anh ta nhất định đòi đuổi Dung về quê.

Sáng 23/3/2004, Dung và con trai út là cháu Nguyễn Văn Tỵ cùng mẹ đẻ bắt xe từ Quảng Ninh về Nam Định. Đến nơi, Dung gọi điện cho chồng về để giải quyết chuyện gia đình. Chồng Dung không những nghi ngờ vợ ngoại tình mà còn nghi ngờ luôn cả đứa con út vừa tròn 2 tuổi không phải là con của anh ta. Quá buồn chán và cảm thấy bị xúc phạm nặng nề, Dung nảy sinh ý định giết con trai út cho chồng hối hận.

Mẹ đẻ Dung không hề biết ý đồ đó của con gái. Bà không muốn chuyện hôn nhân của con mình đổ vỡ nên nhất mực khuyên con hãy về với chồng, nhưng Dung nhất định không nghe. Dung bảo: "Đến nước này thì còn thiết tha gì. Mẹ cứ cho con ở lại đây. Con không về ở với con người độc ác và ghen tuông vô lối đó nữa đâu". Thấy phản ứng của Dung quá quyết liệt nên mẹ Dung nghĩ có lẽ nói những lời nhẹ nhàng sẽ không hợp vào lúc này. Bà quyết định dùng những lời nhẫn tâm để khiến Dung thấy tự ái mà trở về nhà. Quả là, những lời nói đó đã phát huy tác dụng. Chỉ một lát sau, Dung lấy xe đạp của mẹ đèo 2 con là Thìn và Tỵ rời nhà mẹ đẻ.

Dung đến nhà bạn là chị Nguyễn Thị Dung để trút bầu tâm sự. Sau bữa cơm tối ở nhà bạn, Dung đưa cho mỗi con một viên thuốc ngủ và bảo các cháu uống. Thấy vậy, bạn của Dung hỏi Dung cho con uống thuốc gì thì Dung trả lời là thuốc cảm.

Khoảng 20 giờ cùng ngày, Dung rời nhà bạn chở hai con ra về. Trên đường về nhà, Dung ghé vào một cửa hàng tạp hóa và mua một bao tải dứa. Sau đó đạp xe thẳng ra bến đò Ninh Mỹ thuộc xã Nghĩa Lạc, huyện Nghĩa Hưng. Tại đây, Dung để cháu Thìn tiếp tục ngủ. Sau đó bế cháu Tỵ thả xuống dòng sông Ninh Mỹ. Cháu bé 2 tuổi chìm dần, chìm dần xuống dòng sông cùng với tảng đá to đã buộc vào cổ.

Xong việc, Dung lên bờ đón cháu Thìn và quay trở lại nhà bạn xin ngủ nhờ. Thấy quần áo Dung bị ướt, bạn của Dung hỏi lý do vì sao thì Dung bảo: "Cãi nhau với chồng, bị chồng đẩy ngã vào nước". Hỏi tiếp: "Cháu Tỵ đâu?". "Nó ở nhà với bố".

Sáng sớm hôm sau Dung trở dậy bắt xe từ Nam Định đi Quảng Ninh, có đưa cháu Thìn đi cùng. Thời gian Dung lên xe cũng là khoảnh khắc có một người đàn ông làm nghề chài lưới đã nhìn thấy xác của con Dung nổi trên bờ sông. 23 giờ cùng ngày, Dung bị bắt tại nhà ông chủ sắt vụn dưới Quảng Ninh. Khi tòa xử, Dung bị kết án chung thân.

Tòa án lương tâm không tha thứ

Sự kiện Vũ Thị Dung ném con xuống sông khiến những người dân chân lấm tay bùn ở Nghĩa Hưng không tài nào hiểu nổi. Họ không lý giải được vì sao một người mẹ lại có thể đang tâm vứt bỏ chính đứa con mà mình đã mang nặng đẻ đau.

7 năm qua Dung ngồi bóc lịch trong nhà giam. Không hiểu quãng thời gian ấy đã đủ dài để một người mẹ vô lương như Dung hiểu được tội ác mà mình gây ra hay chưa. Ngay lúc này đây khi ngồi trước mặt tôi và kể về hành vi phạm tội của mình, Dung đã khóc rất nhiều. Những giọt nước mắt ấy không thể gột rửa tội lỗi, cũng không thể tránh cho Dung khỏi tiếng ác muôn đời.

Dung bảo, chính mình cũng không hiểu tại sao khi ấy lại làm như vậy. Cơn tức ngùn ngụt bốc lên, ý định trả thù chồng cứ nung nấu. Và đứa con trai út - một trong những nguyên nhân của mọi nghi ngờ và rạn nứt - Dung nghĩ phải giết nó để nó không còn là cái "gai" trong mắt chồng nữa, và cũng là để cho chồng một phen hối hận. Thế nên Dung làm việc đó giống như một kẻ xa lạ đang ra tay sát hại kẻ thù của mình.

7 năm qua, chưa đêm nào Dung ngủ ngon giấc. Hễ cứ nhắm mắt là gặp ác mộng. Thằng Tỵ rất hay hiện về trong giấc ngủ chập chờn của Dung. "Nhưng mà lạ lắm, chưa một lần nào nó trách mắng em. Mà em cũng chả thấy nó khác xưa tí nào. Vẫn nhỏ xíu, giọng còn ngọng líu ngọng lô. Lúc thì nói đòi em mua kẹo, lúc lại đòi mua quần áo mới". Bao nhiêu lần Dung ước, giá trong giấc mơ nó hờn trách Dung, có lẽ Dung sẽ thấy thanh thản hơn là cứ nhìn con ngô nghê, nũng nịu mẹ. Mới mấy hôm trước thôi, Dung chiêm bao thấy con mình đang xấp ngửa chạy theo đòi mẹ mua cho quả bóng để đá. Bừng tỉnh dậy, thấy gối mình ướt đẫm. Vẫn luôn là như thế, Dung khóc từ trong tiềm thức. Cái tiềm thức bản năng ấy luôn gào thét chửi bới Dung. Có những lỗi lầm người ta có thể tha thứ được, nhưng có những lỗi lầm dù có trả giá hết cả cuộc đời cũng không bao giờ được tha thứ.

Con chết, Dung mất luôn cả chồng. Chưa đầy 1 năm sau ngày Dung bị bắt, chồng Dung lấy vợ mới. Anh ta cũng đã 2 lần vào trại nơi Dung cải tạo nhưng không phải để thăm mà dụ Dung ký vào giấy bán nhà. Những thứ quý nhất Dung cũng đã mất rồi thì còn gì đâu mà tiếc. Nhà cửa giờ này đâu còn ý nghĩa gì. Dung chấp nhận ký.

Ở trong trại, nếu cố gắng cải tạo tốt, Dung vẫn có thể được giảm án, được đặc xá. Nhưng điều Dung lo sợ nhất là, nếu một ngày Dung được trở về, liệu mọi người có đón nhận Dung không? Các con có tha thứ cho lỗi lầm của mẹ không? Sẽ chẳng có gì đau đớn hơn nếu ngày trở về, những đứa con sẽ không đón nhận mẹ chúng. Dung sợ lắm. Chỉ cần ý nghĩ ấy chợt thoáng qua là tim Dung đau nhói. 7 năm rồi không gặp, giờ Dung cũng không thể mường tượng được xem chúng lớn đến đâu. Cuộc sống không có mẹ chắc chúng đã phải cố gắng rất nhiều.

Biết Dung bị dằn vặt và ám ảnh bởi lỗi lầm của mình nên mẹ Dung luôn gắng viết thư động viên. Thư nào bà cũng khoe các con Dung ngoan ngoãn, học hành chăm chỉ và nhớ mẹ nhiều. Song Dung chả dám tin, bởi lẽ chúng đều đã lớn. Không biết chúng học có giỏi thật hay không nhưng chí ít thì chúng cũng đọc thông viết thạo. Nếu nhớ Dung thật chúng sẽ viết thư hỏi thăm mẹ chứ. Đằng này bao nhiêu năm rồi chúng có liên lạc với Dung đâu. Dung không trách chúng, mà chỉ lo trong đầu chúng khái niệm về mẹ quá mơ hồ và xa vời.

Trong suốt câu chuyện về mình Dung chỉ khóc. Những tưởng rằng nước mắt chảy dài trong suốt những đêm trường không ngủ giờ đã cạn. Nước mắt liệu có gột rửa được tội ác tày trời mà Dung đã gây ra cho đứa con xấu số? Những gì đã mất không thể lấy lại, nhưng trước mắt Dung còn các con. Dung cần phải cải tạo tốt để trở về tạ lỗi và bù đắp những mất mát cho chúng…

nguồn zing
Về Đầu Trang Go down
 
(tin tức) Người đàn bà mang trái tim quỷ dữ
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Tâm lý kinh doanh
» Tin Hàng hải quốc tế
» Đường lên núi Máng
» Chàng thủy thủ XANH-BAT
» {Fic mừng sinh nhật GAF} Fic tặng rum >> chap 2 [Hoàn thành]

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
—(••÷[ (Class 9/4 ]÷••)—  :: Hội quán :: Xa lộ thông tin-
Chuyển đến